Vị hoàng đế hoang dâm, bạo ngược ở thời nhà Minh Trung Quốc

Vị hoàng đế hoang dâm, bạo ngược ở thời nhà Minh Trung Quốc

Sau khi Trương hậu chết, mỗi khi hoàng hôn xuống hoàng cung thường gặp hiện tượng hắc khí xung thiên, trong cung liên tiếp xảy ra hỏa hoạn.

Là một ông vua cực kỳ mê tín, hoang dâm, bạo ngược ở thời nhà Minh Trung Quốc, Gia Tĩnh yêu cầu Thiệu Nguyên Tiết làm phép trừ tà yếm quỉ vì cho hồn ma Trương thị lộng hành. Đương thời họ Thiệu tuổi cao, sức yếu, không đủ pháp lực đương đầu với đám “âm binh”. Đúng thời điểm đó, Đào Trọng Văn từ Liệu Đông tới, được Thiệu Nguyên Tiết tiến cử lên vua. Gia Tĩnh càng lúc càng sủng hạnh vị đạo sĩ quái dị này.

Bây giờ nơi hậu cung, Vương Quí phi sinh được một con trai tên Đới Hác, đã lên 6; Đô Phi sinh một con trai tên Đới Hậu vừa tròn 4 tuổi. Đới Hác được phong Thái tử, còn Đới Hậu là Dục Vương; cả hai đều bị chứng đậu mùa. Gia Tĩnh ra lệnh Đào Trọng Văn cúng tế trời đất để cầu cho các hoàng tử thoát bệnh. Sau đó thái tử dần dần khỏi bệnh. Cho rằng Đào Trọng Văn pháp thuật cao siêu, Gia Tĩnh phong chức “Thần tiêu bảo quốc tuyên giao Cao Sĩ”, sau đó đổi thành “Thần tiễu bảo quốc cường liệt tuyên giáo chấn pháp thông chân trung hiếu thừa nhất chân nhân”. Thiệu Nguyên Tiết lâm bệnh, Đào Trọng Văn nhanh chóng bước lên địa vị tối cao về pháp thuật trong hoàng cung.

So với họ Thiệu, họ Đào tỏ ra giảo hoạt hơn, xu nịnh nhà vua, cấu kết với bọn quan hoan, Đào Trọng Văn muốn khuynh loát triều đình. Do Trương hậu mất, ngôi vị “mẫu nghi thiên hạ” còn bỏ trống, Nghiêm Tung liên kết với đại học sĩ Trương Phu Kính thuyết phục vua lập hậu, kiến dưng lục cung, tuyển tam phu nhân, cửu tần, 27 thế phụ, 81 ngự thê, nuôi dưỡng nơi hậu cung đế rộng đường kế tự. Gia Tĩnh chuẩn tấu và khang phi Phương thị được trúng tuyển hoàng hậu. Phương hậu người Thượng Nguyên (Nam Kinh), phụ thân là Phương Nhuệ quan Bái Đô chỉ huy sứ, nhỏ hơn Gia Tĩnh 3 tuổi.

Vị hoàng đế hoang dâm, bạo ngược ở thời nhà Minh Trung Quốc - Ảnh 1

Sau nghi thức lập hoàng hậu, Gia Tĩnh cử hành điễn lễ san lập cửu tần, tuyển chọn 9 phi tử, vào Thái miếu, bái tổ tông, làm hao tổn công quỹ vô số. Đào Trọng Văn kiến nghị hoàng đế xuất tuần, thăm các danh sơn, hấp thu thiên khí để trường thọ. Vào năm Gia Tĩnh 18, Gia Tĩnh cùng Phương hậu tuần du phương Nam, chuẩn bị vượt Hoàng hà, Trường giang, lên Long Hồ Sơn, cửu Hoa Sơn cầu đạo. Khi đến Vệ Huy (Hà Nam), một trận gió lốc kỳ lạ đã thổi tung mũ áo, quật đổ cơ xí khiến Gia Tĩnh thất sắc kinh hãi. Đào Trọng Văn ngẩng mặt lên trời quan sát rồi bảo: “Đó là dấu hiệu cảnh cáo của thần sấm. Đêm nay tất có hỏa hoạn, xin bệ hạ đề phòng!”.

Khi đoàn xa giá đến hành cung Vệ Huy, Đào Trọng Văn thương nghị với các đệ tử để lời dự báo của mình ứng nghiệm nhằm mục đích chứng minh khả năng thần thông quảng đại. Đêm đó lợi dụng trời tối, hai đồ đệ của họ Đào phóng hỏa vào khu cung nữ, giết chết hơn 10 người. Sự kiện này càng củng cố niềm tin của Gia Tĩnh đối với Đào Trọng Văn. Nhưng Phương hậu nghi ngờ có kẻ chủ mưu. Hoàng hậu phân tích: “Lửa đột nhiên nổi lên mà không có dấu vết, chứng tỏ kẻ gian cố ý phóng hỏa, cần phải điều tra thật nghiêm ngặt”. Theo sự gợi ý của họ Đào, Gia Tĩnh phủ nhận ý kiến đó: “Do sự ô uế của cung nữ, Trời nỗi giận trừng phạt, chớ có hoài nghi vô căn cứ!”.

Thường ngày tiếp xúc với bọn đạo sĩ bên cạnh Gia Tĩnh, Phương hậu nhận thấy họ có vẻ lừa bịp, xảo trá, mượn danh nghĩa cầu trường sinh để khống chế nhà vua. Khi đoàn tuần du đến bên sông Hoàng Hà, nhìn dòng sông chảy xiết, Phương hậu lo sợ, bí mật với Đào Trọng Văn đến yêu cầu khuyên nhà vua trở về. Lúc đó có tin Thái tử bị bệnh, Gia Tĩnh đồng ý hồi kinh. Nhưng Gia Tĩnh vẫn muốn gặp đạo sĩ trên Tung Sơn nên họ Đào phái người lên núi, thỉnh một vị đạo sĩ cao niên tên Lam Đạo Hành. Dù đã trên 80 tuổi, Đạo Hành vẫn có thể đi như bay, cường tráng như một người niên thiếu.

Vua hỏi về bí quyết trường thọ, Lam Đạo Hành nói: “Thần ở nơi thâm sơn, không có gì bận tâm. Mỗi ngày dậy sớm, hưởng thụ ánh sáng tinh khôi của mặt trời, dùng ngọc lộ trên trời sa xuống, ngực đủ khí trong, bụng không chất độc…". Trở về kinh thành, Gia Tĩnh cố ý giao việc triều chính cho Thái tử, thoái cư nơi nội cung, chuyên tâm tu luyện. Nhưng do Tể phụ Hạ Ngôn cực lực phản đối, Gia Tĩnh bỏ ý định này. Để tu luyện, mỗi ngày nhà vua dậy thật sớm, đối diện với mặt trời mới lên, đồng thời tìm cách uống nước cam lộ. Nhưng chỉ được non một tháng, Gia Tĩnh không còn đủ kiên nhẫn.

Theo lời kiến nghị của một đạo sĩ, vua yêu cầu Đoan phi ra lệnh cung nữ đi hứng nước cam lộ, mỗi ngày phải đầy một chén theo phương cách: Trước hết tẩy sạch cành lá trong ngự hoa viên, sau đó mỗi người tay trái cầm chén ngọc, tay phải cầm trâm ngọc gõ nhẹ lên cành để hứng sương ban mai. Mỗi ngày có 34 cung nữ phụ trách công việc khổ sai này, người ngã bệnh, người oán hận vì sự vất vả và nhất là sự bạo ngược của Gia Tĩnh. Biết rõ tình hình, Phương hậu khuyên can nhà vua khoan dung. Nhưng Gia Tĩnh cố chấp không nghe trái lại còn trừng phạt họ nặng nề hơn.

Trong số cửu tần được Gia Tĩnh phong chức, Vương Ninh dù không nổi bật về sắc đẹp nhưng giỏi thơ văn, ngâm vịnh hay và được Gia Tĩnh cho tham dự các buổi tế tự. Với dụng tâm tranh đoạt sự sủng ái, Vương Ninh đặc chế một loại bánh cực thơm được nướng trong chiếc lò 9 lỗ để dâng tặng Gia Tĩnh. Nhờ thế một thời Vương Ninh được sủng ái. Thế nhưng sau đó nhà vua mê Tào Đoan phi, vừa xinh đẹp, vừa sành nghệ thuật chinh phục đàn ông. Sau khi được phong Đoan phi, họ Tào trở nên kiêu ngạo, mục hạ vô nhân. Vì thế Vương Ninh đố kỵ gọi Đoan phi là “Tào hồ ly”.

Vị hoàng đế hoang dâm, bạo ngược ở thời nhà Minh Trung Quốc - Ảnh 2

Biết chuyện đó, Đoan phi khóc lóc với Gia Tĩnh: “Vương Ninh tần gọi thiếp là hồ ly, nói Hoàng thượng mê mùi chồn!”. Gia Tĩnh nổi giận lôi đình, cho gọi Vương Ninh tới đối chất. Vương Ninh phủ nhận, Gia Tĩnh hạ lệnh bắt nàng thoát y, rồi đánh cho phải “uốn lưng thịt đổ, dập đầu máu sa”. Chưa hả giận, Gia Tĩnh phạt Vương Ninh phải sung vào đội hứng cam lộ, nếu tỏ lời oán trách sẽ bị xử tử. Trong số cung nữ đi hứng cam lộ, có hai người thâm niên nhất là Dương Kim Anh và Hình Thúy Liên: Họ đã ở trong cung hơn 10 năm và tuổi gần 30. Lợi dụng vai trò “lão làng”, họ thường chỉ huy cung nữ khác và giả bệnh để khỏi thức khuya dậy sớm.

Có người báo cáo, Gia Tĩnh phạt họ khá nặng, bị đòn thương tích đầy mình. Theo qui định, cung nữ hứng cam lộ cứ 3 ngày được nghỉ một lần. Nhưng Kim Anh va Thúy Liên không được đặc an đó. Lợi dụng thời cơ, Vương Ninh tần lung lạc họ và hình thành tổ chức bí mật với sự tham gia của Dương Ngọc Hương, Đào Thục Thuỷ, Quan Mai Tu, Trần Cúc Hoa, Vương Tú Lan. Vào năm Gia Tĩnh 21, Gia Tĩnh 36 tuổi và đang cuồng nhiệt thực hiện giấc mộng trường sinh. Bọn đạo sĩ Đào Trọng Văn câu kết với đám hoạn quan, thậm chí các đại thần ngoài triều để ngụy tạo các điềm lành trong kế hoạch lừa phỉnh một ông vua mê tín.

Mỗi lần có điềm lành xuất hiện, vua đăng triều, di cáo thái miếu. Bọn Triệu Văn Hoa ngụy tạo một con rùa ngũ sắc, gọi đây là linh vật 1.000 năm, bắt được trong cùng cốc Hoa Sơn. Con rùa này lớn cỡ rùa bình thường, nhưng trên lưng có 5 màu đỏ, xanh, vàng, đen, trắng, được Gia Tĩnh cực kỳ trân quý, cho nuôi ở Ngự hoa trì, ra lệnh Dương Kim Anh và Hình Thúy Liên chăm sóc. Không hiểu vì lý do gì, linh vật ngàn năm chết bất đắc kỳ tử. Hoảng sợ, 2 cung nữ vấn kế Vương Ninh tần.

Lúc đầu họ định đào thoát khỏi hoàng cung, nhưng cuối cùng Vương Ninh nghĩ ra một độc kế: “Linh qui chết, hai người khó bảo toàn tính mạng. Ta nghĩ ra một biện pháp mạo hiểm. Mọi ngày hứng cam lộ, chúng ta đưa đến chỗ ở của Đoan phi trong Khánh Linh cung. Sáng sớm Đoan phi đích thân tới ngự thiện phòng, giám sát việc chưng cất cam lộ, trong tẩm thất chỉ còn hoàng thượng và hai cung nữ. Ta đến dẫn dụ cung nữ, còn hai người đột nhập tẩm cung, dùng dây siết cổ nhà vua, sau đó nhanh chóng đào thoát. Cung nữ sẽ phát hiện vua chết một cách bí mật trên giường Đoan phi, Đoan phi không tránh khỏi tội thí nghịch! Hoàng đế chết, cung đình đại loạn, ai còn nhớ gì đến chuyện con rùa!”.

Để đủ thực lực, Trương Kim Liên, Vương Tú Lan được tăng cường trong kế hoạch xử tử vua Gia Tĩnh. Một ngày tháng 11 năm Gia Tĩnh 21, nhà vua đến cung Đoan phi ẩm tửu tác lạc nên ngủ rất muộn. Theo đúng kịch bản, sau khi nạp cam lộ, 4 cung nữ kể trên núp vào vườn hoa. Khi thấy Đoan phi rời phòng, Vương Ninh cho một cung nữ vào tẩm cung để dẫn dụ cô cung nữ canh giấc ngủ của vua. Tiếp theo, nhóm Dương Kim Anh, đột nhập phòng Gia Tĩnh. Thấy Gia Tĩnh còn ngủ say, Kim Anh ra tay cho dây vào cổ nhà vua, 3 cô kia trói chân và trói tay. Bị đánh thức, Gia Tĩnh phản kháng quyết liệt. Kim Anh cố siết dây, cột vào giường.

Đúng lúc đó, Trương Kim Liên bỗng bỏ chạy khỏi tẩm cung. Vốn là người thân cận của Phương hậu, Trương Kim Liên sợ hãi chạy đến Khôn Ninh cung báo tin để cầu thoát tội. Thấy tình thế nguy cấp, Dương Kim Anh rút trâm đâm nha vua với ý định kết liễu vụ án nhanh chóng nhất, bị đau, Gia Tĩnh hét lên .Thấy kế hoạch bại lộ, Vương Ninh tần và các cung nữ khác tìm đường tẩu thoát. Được Kim Liên cấp báo, Phượng hậu lập tức chỉ huy các thái giám đến ngay hiện trường. Dương Kim Anh, Hình Thúy Liên và Vương Tú Lan bị bắt.

Vị hoàng đế hoang dâm, bạo ngược ở thời nhà Minh Trung Quốc - Ảnh 3

Sau khi cởi trói cho Gia Tĩnh, Phương hậu ra lệnh: “Gọi ngay ngự y! Lúc đó, từ ngự thiện phòng trở về, Đoan phi đứng lặng người trước cảnh Gia Tĩnh nằm bất động, vốn đố kỵ với Đoan phi, Phương hậu quát: “Hầu hoàng thượng như thế sao! Hãy giam tất cả và tra khảo cẩn thận!”.Sau 2 tháng điều trị, Gia Tĩnh khôi phục thể trạng. Trong 2 tháng đó, Phương hậu đã xử lý vụ án thí nghịch, quyết tìm kẻ chủ mưu. Không chịu nổi cực hình, các cung nữ khai Vương Ninh tần. Kết quả: Đoan phi, Vương Ninh tần, Dương Kim Anh và trên 20 người khác bị lăng trì, gia tộc bị tru di. Trước giờ phút bị hành hình, Đoan phi kêu oan. Vương Ninh phi lạnh lùng đáp: “Mày đã làm nhục tao trước mặt hoàng đế, hôm nay trời báo ứng!”.

Giải quyết vụ án xong, Phương hậu đích thân chăm sóc Gia Tĩnh. Câu hỏi đầu tiên của Gia Tĩnh khiến hoàng hậu bất bình: “Đoan phi đâu?". Phương hậu nhấn mạnh: “Vì sao bệ hạ cứ tưởng nhớ đến người muốn sát hại mình? Vương Ninh tần chủ mưu, Đoan phi biết mà im lặng tức là đồng lõa”. Thấy Phương hậu có công, Gia Tĩnh phong Phương Nhuệ – cha của Phương hậu – tước An Bình bá. Từ đó Phương hậu cũng thường dùng lời lẽ mềm mỏng để khuyên vua nên độ lượng với mọi người. Nhưng Gia Tĩnh không thể quên Đoan phi, thường tra hỏi tả hữu vì sao Đoan phi lại có thể “đại nghịch bất đạo” như vậy?

Có người kể lại cuộc đấu khẩu giữa Vương Ninh và Đoan phi trước lúc chết, Gia Tĩnh chợt hiểu và nói: “Vì thế trẫm hoài nghi kết luận Đoan phi mưu hại trẫm”. Tử đó càng nhớ nàng, Gia Tĩnh càng oán hận Phương hậu. Sau nửa năm, Gia Tĩnh trở lại nếp sống cũ, suốt ngày tế tự và nghe lời xiên nịnh. Do bị cung nữ mưu sát, một mắt Gia Tĩnh lồi ra khiến nhà vua ngại tiếp kiến các đại thần ngoài triều, chỉ thích thâm cư nơi nội cung. Mọi chuyện ngoài triều đều do Nghiêm Tung truyền chỉ. Lợi dụng tình huống này, Nghiêm Tung khuynh loát quyền thế, trở thành tên gian thần khét tiếng đời Minh.

Trong cung, do thù ghét Phương hậu, Gia Tĩnh sủng ái Lệ phi Mân thị. Đối với Đào Trọng Văn, Gia Tĩnh tin tưởng hơn, suốt ngày tìm kiếm bí phương trường sinh. Ngoài ra nhà vua còn phái Ngự sử hỏi thăm các phương sĩ trong thiên hạ với hy vọng cầu được tiên được bất tử. Phương hậu hết lời khuyên can nhưng chỉ làm tăng thêm lòng căm ghét của nhà vua. Tháng 11 năm 1547, lửa phong tỏa Khôn Ninh cung – nơi cư ngụ của Phương hậu Gia Tĩnh ở Vạn Thọ cung, nằm về bên trái Khôn Ninh cung. Tận mắt nhìn thấy lửa bốc cháy nhưng Gia Tĩnh im lặng, không kêu lên một tiếng.

Cung nữ quỳ xuống xin nhà vua hạ lệnh cứu hỏa nhưng Gia Tĩnh bảo: “Cứ để lửa thiêu rụi nó, trẫm sẽ có dịp xây dựng cung điện khác!”. Bị vây chặt giữa biển lửa, Phương hậu cùng cung nữ kêu hô cứu mạng, nhưng tuyệt nhiên không thấy một bóng người. Phải chăng Gia Tĩnh chủ mưu trong vụ hỏa hoạn này nhằm sát hại hoàng hậu thứ ba trong đời mình? Đến nay đây vẫn là một nghi án trong lịch sử Trung Quốc. Từ đó về sau, Gia Tĩnh trú tại Tây Uyển, ra sức dựng đàn cầu đảo, thu tập linh chi. Tháng 12 năm Gia Tĩnh 45, do sử dụng đan dược trường sinh, Gia Tĩnh chết vì trúng độc.

Nguồn tổng hợp
 

Thẻ: , , ,

Tin hay cùng chuyên mục